Tuổi thơ của tôi gắn liền với những đêm cuối năm ngồi bên nồi bánh tét đỏ lửa trước sân nhà. Ánh lửa bập bùng soi rõ khuôn mặt ông bà, cha mẹ và cả những đứa trẻ háo hức chờ Tết. Tiếng nước sôi lục bục, mùi lá chuối thơm, mùi nếp mới hòa quyện vào nhau tạo nên một không khí thật đặc biệt.
Tôi nhớ những lần được giao nhiệm vụ lau lá chuối, xếp nếp, đặt đậu xanh và thịt vào giữa đòn bánh. Dù làm chưa khéo, nhưng cảm giác được góp một phần nhỏ vào việc chuẩn bị Tết khiến tôi vô cùng tự hào.
Ở quê Vĩnh Long, bánh tét không chỉ là món ăn, mà là biểu tượng của sự sum họp và sung túc. Cả gia đình quây quần bên nhau suốt đêm, kể chuyện năm cũ và chờ đón năm mới.
Đêm giao thừa ở quê không ồn ào pháo hoa, nhưng lại ấm áp theo một cách rất riêng. Cả gia đình bày mâm cúng ngoài sân, thắp nhang và cầu mong một năm mới bình an. Gió xuân nhẹ thổi qua, mang theo mùi hương trầm và tiếng lá cây xào xạc.
Khoảnh khắc kim đồng hồ chuyển sang năm mới, mọi người nhìn nhau mỉm cười, chúc nhau những lời tốt đẹp nhất. Những phong bao lì xì đỏ thắm được trao tay, không chỉ là tiền mừng tuổi, mà là lời chúc may mắn và yêu thương.
Khi trưởng thành và rời quê để học tập, làm việc, tôi mới hiểu rằng Tết không chỉ là một ngày lễ. Đó là sự trở về, là nỗi nhớ, là cảm giác được ngồi bên mâm cơm gia đình sau một năm xa cách.
Những năm đón Tết nơi thành phố, dù vẫn có pháo hoa rực rỡ và đèn hoa sáng trưng, nhưng trong lòng vẫn luôn thiếu đi một điều gì đó. Có lẽ đó là tiếng gà gáy sáng mùng Một, là con đường làng phủ đầy nắng xuân, hay là tiếng gọi thân quen của bà mỗi khi dọn cơm.
Đối với tôi, Tết quê hương Vĩnh Long không chỉ là truyền thống hay nghi lễ, mà là ký ức, là tình thân và là nguồn cội. Dù đi đâu, làm gì, mỗi khi xuân về lòng tôi lại hướng về mái nhà nhỏ bên dòng sông, nơi có gia đình đang chờ đợi.
Tết có thể thay đổi theo thời gian, nhưng ký ức về những mùa xuân tuổi thơ sẽ mãi là điều đẹp nhất trong trái tim tôi.